NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: [email protected]
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

THẰNG CƯỜNG LẠI NGHĨ BẬY

( 22-08-2021 - 07:46 PM ) - Lượt xem: 789

Bà Hồ Xuân Hương vốn là một cô gái đẹp, thẫm đẫm văn hoá làng quê do thích thơ phú lại thích chọc ghẹo. Với trí thông minh lại hay quan sát đến từng chi tiết nên Bà liên tưởng đến chuyện trai gái và Bà đã hình tượng hoá sự vật như vậy

Năm 1977, tôi học lớp 9/10 hệ Bổ túc văn hoá dành cho học sinh cấp 2 thi trượt vào lớp 8 (lớp đầu PTTH như lớp 10 bây giờ). Dạy môn Văn chúng tôi hồi đó là thầy Vinh. Thầy người thấp khoảng 1,58m và hơi đẫy đà, mùa Đông thầy hay quàng một cái khăn len đan có hai màu xanh đen và cà phê sữa. Tính Thầy cởi mở, vui tính và dạy giỏi luôn cuốn hút nên được "lũ quỷ" chúng tôi yêu quí. Ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam chúng tôi  mang đàn đến nhà Thầy hò hát mà không đứa nào dám mang bất cứ một thứ quà nào đến vì Thầy cấm ngặt. Cuối mùa Đông năm đó Thầy dạy chúng tôi về văn học cổ điển Việt Nam, Thầy giảng kỹ về thơ của Bà Chúa thơ Nôm - Hồ Xuân Hương. Khi nói về cuộc đời của Bà, Thầy nói Bà có 2 đời chồng, bằng chứng là Bà có hai bài thơ khóc chồng. Bài đầu là “Khóc Tổng Cóc” và Thầy đọc:

Tổng Cóc ôi chàng, Tổng Cóc ôi.

Thiếp bén duyên chàng có thế thôi.

Nòng nọc đứt đuôi từ đây nhé,

Nghìn vàng khôn chuộc dấu bôi vôi.

Thầy tiếp: Gần 12 năm  sau bà mới  lấy ông Phủ Vĩnh Tường. Khi ông Phủ Vĩnh Tường mất, Bà làm bài thơ: “KHÓC ÔNG PHỦ VĨNH TƯỜNG”

Trăm năm ông Phủ Vĩnh Tường ơi

Cái nợ ba sinh đã trả rồi

Chôn chặt văn chương ba thước đất

Tung hê hồ thỉ bốn phương trời

Cán cân taọ hóa rơi đâu mất

Miệng túi càn khôn khép lại rồi

Hăm bảy tháng trời đà mấy chốc

Trăm năm ông Phủ Vĩnh Tường ơi…

Thầy giảng về thơ của bà. Khi thầy đọc bài: “Vịnh quả mít”, để nói lên cái tinh tuý, dân dã, cái tài quan sát của nhà thơ nghe có tục nhưng thanh của bài thơ.

Thân em như quả mít trên cây

Da nó xù xì múi nó dày

Quân tử có yêu xin đóng cọc

Đừng mân mó nữa nhựa ra tay.

Nghe xong bài thơ tôi bật cười. Thấy vậy Thầy ngừng giảng nhìn tôi, nói: “Thằng Cường lại nghĩ bậy rồi”.

Vốn hay nói leo và ỷ được Thầy quí vì Thầy thấy tôi hay đọc sách tôi liền nói: Thưa Thầy, không ạ.

- Thế cậu cười cái gì?

- Thưa Thầy! hồi hè vừa rồi về quê thấy bác dâu em cắt mít đóng cọc nhựa bám đầy tay còn bác trai thì dùng rơm lót giữ quả mít nên nhựa không bám ra tay. Nghe thầy đọc nhớ lại em thấy vui ạ.

Thầy Vinh cười khà khà nói tiếp.

- Các cô, các cậu đừng có suy lung tung. Bà Hồ Xuân Hương sống trong làng quê Bắc bộ giàu tính văn hoá, thích ca dao, thích đồng dao hò vè. Các cô các cậu đã thấy cảnh cấy và gặt ở nông thôn chưa? toàn đàn bà con gái. Lúc này họ mới có thể thổ lộ chuyện nhà chuyện cửa, chuyện trai gái, chuyện tiếu lâm. Bà Hồ Xuân Hương vốn là một cô gái đẹp, thẫm đẫm văn hoá làng quê do thích thơ phú lại thích chọc ghẹo. Với trí thông minh lại hay quan sát đến từng chi tiết nên Bà liên tưởng đến chuyện trai gái và Bà đã hình tượng hoá sự vật như vậy - Thầy nhìn tôi tủm tỉm rồi nói tiếp: Đấy là sự thông minh của Bà chứ không bậy như thằng Cường nghĩ đâu.

Sau buổi học, khi Thầy ra khỏi lớp tôi bám theo xin mượn tập thơ Hồ Xuân Hương.

Buổi học sau Thầy mang đến cho tôi mượn. Ngay tối hôm đó tôi chép hết gần bốn chục bài trong cuốn thơ sau đó còn chuyển tay cho các bạn trong lớp chép.

Một lần thấy các bạn hay chuyền tay nhau cuốn sổ thơ, Thầy chặn lại coi thì toàn thấy chép thơ của Hồ Xuân Hương. Thầy cười và nói:

- Thằng Cường phạm tội phát tán văn hoá phẩm ngoài chương trình học.

PHẠM THẾ CƯỜNG

Các Bài viết khác