NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

BẠCH THÁI BƯỞI – NGƯỜI TIÊN PHONG “VƯƠN RA BIỂN LỚN”

( 21-06-2014 - 06:22 AM ) - Lượt xem: 1124

Đầu thế kỉ 20, tình hình chính trị ở Việt Nam đã có vẻ ổn định, các phong trào văn thân xẹp dần. Đã bớt choáng ngợp trước nền văn minh kĩ trị phương Tây, các nhà Nho tiến bộ trong phong trào Duy tân đưa ra Văn minh tân học sách như một cương lĩnh hoạt động làm “quốc phú dân cường”. Làn sóng “cáo quan đi buôn”, quyết chí làm giàu lan rộng khắp nước. Trong cuộc chấn hưng công nghệ, các hiệp hội buôn bán - sản xuất với sự góp vốn của các nhà Nho ra đời: Quảng Lập Ích, Hồng Tân Hưng, Đông Thành Xương, Đồng Lợi Tế (Hà Nội), Triệu Thương Quán (Vinh), Quảng Nam Hiệp thương Công ty, Phượng Lân Công ty (Quảng Nam), Liên Thành Công ty (Phan Thiết), Nam Đồng Hương (Sài Gòn), Minh Tân Công nghệ xã (Cần Thơ)... Tầng lớp doanh nhân đầu tiên trong lịch sử dân tộc xuất hiện. Trong bối cảnh chung đó, Bạch Thái Bưởi là một gương mặt tiêu biểu cho sự thành đạt cao nhất, cũng là bi kịch rõ nét nhất của doanh nhân Việt Nam trước Cách mạng Tháng Tám.

Bạch Thái Bưởi quê làng Yên Phú, huyện Thanh Trì, Hà Đông (cũ), sinh đúng vào năm Pháp hạ thành Hà Nội. Cậu bé vốn họ Đỗ, con một nông dân nghèo không ruộng đất. Chồng mất sớm, để nuôi hai đứa con trai, người vợ sắm đôi quang gánh đi bán hàng xén rong, ngày ngày len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm. Bưởi đi theo quẩy gánh hàng cho mẹ. Hàng thường lấy ở tiệm chạp phô(1) của chú Pải trên phố huyện. Chú Pải là người Phúc Kiến, chẳng ai biết lai lịch thế nào. (Gọi là “chú” là để chỉ người từ bên Tàu sang buôn bán vặt.) Chú Pải sống độc thân, người hom hem, tuổi đã xế chiều. Có vẻ người có học, vì trong nhà có nhiều quyển sách chữ Nho cũ kĩ chú mang ra đọc mỗi tối. Thấy Bưởi mặt mũi sáng sủa, thông minh, lại hay ra chiều suy nghĩ, chú rất quý rất thương, nên hay bán chịu cho hai mẹ con, bao giờ có tiền trả cũng được. Một hôm, chú hỏi ngày sinh tháng đẻ của Bưởi rồi mang giấy ra viết những chữ Nho kiểu như lấy tử vi. Buổi chiều, khi hai mẹ con Bưởi gánh hàng về thanh toán, chú bảo:

- Tôi xem thấy cháu có quý tướng, hậu vận sáng láng không biết thế nào mà lường. Bà để cậu Bưởi ở lại đây với tôi, tôi nuôi cho ăn học.

   Bà mẹ cảm động. Bưởi cũng bùi ngùi. Nhưng nghe nói được đi học thì thích lắm. Chú Pải còn hứa cấp vốn cho mẹ Bưởi mở một quán nước ở đầu làng. Hàng ngày, trên đường đi học, cậu vẫn có thể thăm mẹ, thăm em. Thấy ông quá tốt lại chỉ có một mình, mẹ con Bưởi xin ông nhận Bưởi làm nghĩa tử (con nuôi). Ông bằng lòng, thắp hương làm lễ và cải tên cho cậu. Cái tên Bạch Thái Bưởi có từ ngày đó. Chẳng là, “Pải” là tiếng địa phương vùng Quảng Đông, đọc theo âm Hán Việt là “