NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

CON QUẠ” THE RAVEN (07/09/2012)

( 07-09-2013 - 10:41 AM ) - Lượt xem: 2785

Bài thơ “The raven” được xuất bản lần đầu tiên vào tháng Giêng năm 1945. Nội dung bài thơ kể về cuộc viếng thăm và đối thoại của con quạ với chàng trai đang đau khổ vì mất đi người yêu... Con quạ càng kích động chàng trai hơn khi nó cứ lặp đi lặp lai cụm từ “never more”. Dưới đây chúng tôi giới thiệu với độc giả bản dịch bài thơ này của Nguyễn Hiến Lê...

Thứ sáu - 07/09/2012 16:24
 
 
Bài thơ “The raven” được xuất bản lần đầu tiên vào tháng Giêng năm 1945. Nội dung bài thơ kể về cuộc viếng thăm và đối thoại của con quạ với chàng trai đang đau khổ vì mất đi người yêu... Con quạ càng kích động chàng trai hơn khi nó cứ lặp đi lặp lai cụm từ “never more”. Dưới đây chúng tôi giới thiệu với độc giả bản dịch bài thơ này của Nguyễn Hiến Lê.



Một lần, vào một nửa đêm thê thảm, trong khi tôi mệt mỏi, nặng nề cúi đầu trên một cổ thư kì cục không còn ai tìm đến, trong khi đầu tôi lảo đảo, gần muốn ngủ gục, thì thình lình có tiếng động, như có ai gõ nhè nhẹ, gõ vào cửa phòng tôi. Tôi lẩm bẩm: “Có khách nào gõ cửa phòng mình đây, chỉ có vậy, chứ không có gì nữa”.

À, bây giờ tôi nhớ lại rõ ràng, đêm đó là một đêm tháng chạp lạnh buốt , và mỗi thanh củi tàn nằm trơ vơ, khẳng kheo trên mặt đất. Tôi nóng lòng chờ trời sáng- cố mượn sách để tạm khuây mà không được – cố khuây nỗi nhớ nàng Lenore mệnh bạc, một thiếu nữ nhan sắc lạ lùng, rực rỡ mà thiên thần đã đặt tên cho đó, chứ tên dưới trần này thì không khi nào nàng có nữa !
Và tiếng lụa phất phất buồn buồn, mơ hồ của tấm màn điều làm tôi rùng rợn, lòng đầy những sợ hãi kì quái chưa bao giờ cảm thấy; đến nỗi muốn cho tim bớt đập, tôi phải lặp lại một mình: “Có khách nào đứng ở cửa phòng mình, muốn xin vào đây; có vậy chứ không có gì nữa”.

Hốt nhiên, tâm hồn tôi mạnh dạn lên, không do dự nữa. Tôi nói: “Ông hay bà nào đó, tôi thành thật xin lỗi, số là tôi đang thiu thiu ngủ, mà ông hay bà lại gõ nhẹ quá, tiếng đập, đập vào cửa phòng tôi nhẹ quá, nên tôi không chắc rằng có ai gõ thật hay không”. Rồi tôi mở toang cánh cửa: cảnh tối tăm mịt mùng, chứ không có gì nữa.

Nhìn kỹ trong bóng tối, tôi đứng hồi lâu, sửng sốt, sợ sệt, nghi ngờ, mơ tưởng những mộng mà xưa nay chưa ai dám mơ tưởng; nhưng đêm tối vẫn im lặng, không phát một dấu hiệu gì; và chỉ có mỗi một tiếng thì thầm là tiếng “Lenore”. Tôi thì thầm tên đó và tiếng vang lầm bầm đáp lại “Lenore”. Đơn thuần có vậy, chứ không có gì nữa.

Tôi trở vào phòng, tất cả tâm hồn nóng rực, thì lại nghe thấy tiếng gõ có phần lớn hơn trước. Tôi nói: “Chắc chắn, chắc chắn có cái gì ở cánh cửa sổ, nào thử ra xem là cái gì, và khám phá bí mật này; phải định tâm một lúc và khám phá bí mật này; chỉ là gió chứ không có gì nữa”.

Tôi mở tung cánh cửa sổ, tức thì một con quạ lớn, thứ quạ thần thưở xưa, lượn lượn, đập cánh bay vào. Nó không ngó ngàng gì tôi cả, không ngừng bay hay ngập ngừng lấy một chút, rồi có vẻ ông hoàng bà chúa, nó đậu trên cửa phòng tôi, đậu trên tượng bán thân của thần Pallas, ngay trên cửa phòng tôi, đậu yên ở đó và không có gì nữa.

Rồi cái dáng điệu nghiêm trang khắc khổ của con chim lông đen nhánh như mun đó làm cho tôi đang buồn cũng phải mỉm cười, nói: “ Này Quạ, mặc dầu đầu mi như bị gọt nhẵn, chắc mi không phải là một con quạ nhút nhát, cổ quái, sầu thảm, phiêu bạt, mi cho ta hay chức hiệu của mi ở cõi âm là gì”. Con quạ đáp: “Không bao giờ nữa”.

Tôi rất ngạc nhiên nghe con chim xấu xa đó nói rõ ràng như vậy mặc dầu lời đáp ấy ít nghĩa và ít hợp lúc; vì chúng ta phải nhận rằng người đời ai đã được thấy một con chim trên cửa buồng nhà mình, một con chim hay một con vật nào khác ở trên tượng bán thân đục chạm trên cửa phòng mình với danh hiệu là “Không bao giờ nữa”.

Nhưng con quạ đậu lẻ loi trên bức tượng điềm nhiên đó chỉ nói mỗi câu đó như nó trút hết tâm hồn nó trong lời ấy. Và nó không nói thêm gì nữa, - lông không cử động - cho đến khi tôi nói chỉ hơn lẩm bẩm một chút: “Bạn bè khác đã xa bay rồi, ngày mai hẳn lại bỏ ta, cũng như những hy vọng của ta đã bay đi hết". Và con chim nói: " Không bao giờ nữa".

Nghe câu đáp đúng làm tan cảnh tịch mịch ấy, tôi giật mình, nói:  “chắc nó chỉ biết nói có thế, và nó đã học được của một người chủ khốn khổ nào mà tai biến cứ đeo hoài, đeo sát gót, tới nỗi những bài hát của người đó chỉ có mỗi một điệu, tới nỗi lòng hy vọng của người đó cũng chỉ ca lên điệu sầu thảm: “Không bao giờ - không bao giờ nữa".

Nhưng con quạ vẫn còn làm cho tâm hồn buồn chán của tôi phải mỉm cười, tôi đẩy ngay một cái ghế có nệm lại trước con chim, tượng bán thân và cái cửa; rồi ngồi trên nệm nhung, tôi mơ tưởng liên miên, nghĩ cái con chim gở từ hồi  xưa kia, con chim buồn thảm, xấu xa, ghê gớm, gầy gò và từ thời xưa vẫn báo điềm gở kia, vì ý nghĩa gì mà kêu:" Không bao giờ nữa".

Tôi ngồi ngẫm nghĩ như vậy, nhưng không nói thêm một tiếng nào với con chim, mà cặp mắt sáng rực lúc đó như cháy lên, thấu đáy lòng tôi; tôi ngồi suy đoán điều ấy và điều khác nữa, đầu tôi êm đềm ngả vào tấm nhung bọc nệm ghế rực rỡ dưới ánh đèn, nhưng tấm nhung tím rực rỡ dưới ánh đèn ấy, nàng không còn ôm nữa, than ơi không bao giờ ôm nữa.

Lúc đó tôi thấy không khí đặc hơn, thơm tho như có thiên sứ trên trời hạ xuống, chân chạm sàn phủ vải, tay đưa đi đưa lại một định hướng vô hình. Tôi la: “Khốn nạn, trời đã cho mi mượn, đã sai thiên thần mang xuống cho mi chén rượu tiêu sầu để mi quên nàng Lenore. Thì mi uống , uống chén rượu tiêu sầu ngon ngọt đó đi và quên nàng Lenore đã khuất đó đi". Con quạ nói: "Không bao giờ nũa!".

Tôi bảo: “Quạ gở kia, con vật gây tai họa kia, quạ gở kia, mi là chim hay là quỉ! Dù là Hung Thần sai mi hay là dông tố bạt mi tới dây, mi đau khổ và vẫn ngang tàng tới bến mê quạnh hiu này, tới căn nhà mà Thần kinh khủng ám ảnh này, ta năn nỉ mi nói thực cho ta hay, ở cõi cực lạc có thuốc tiêu sầu không, có không, nói đi, nói đi, ta van mi!”. Con quạ đáp: "Không bao giờ nữa !"

Tôi bảo: “Qụa gở kia, con vật gây hại tai họa kia, quạ gở kia, mi là chim hay quỉ? Có trời cao trên đầu chúng ta, có Thượng đế mà mi và ta đều thờ phụng, âm hồn ta đầy sầu muộn, mi cho ta hay ở cõi Thiên đàng muôn trùng kia, ta còn được ôm một thiếu nữ thành tiên mà Thiên thần đã đặt cho cái tên là Lenore, ôm một thiếu nữ nhan sắc lạ lùng, rực rỡ mà Thiên thần đã đặt cho cái tên là Lenore nữa không?" Con quạ đáp: “Không bao giờ nữa".

Tôi đứng dậy, la lên: “Mi nói vậy thì thôi mi và ta phải xa nhau, mi , loài chim hay là bạn! Mi lại trở về trong dông tố và cõi âm đi! Đừng để lại đây một cái lông đen nào để đánh dấu lời dối trá mà hồn mi mới thốt ra đó! Để ta âu sầu một mình! Rời tượng bán thân trên cửa ta  đi ! Mỏ mi đừng moi tim ta nữa, và hình mi ra xa khỏi cửa này đi! Con quạ đáp: “Không bao giờ nữa!”.

Và con quạ vẫn không bay đi, còn đậu đó, còn đậu trên bức tượng lợt lạt của thần Pallas, ngay trên cửa phòng tôi; và mắt nó giống hệt mắt một con quỉ đang mơ màng, và ánh sáng đèn giội lên nó, rọi bóng nó trên đất, và tâm hồn tôi không bao giờ thoát lên khỏi cái bóng nằm chập chờn trên đất ấy, - không bao giờ nữa!

Tác giả bài viết: EDGAR ALLAN POE

Nguồn tin: Nguyễn Hiến Lê, Luyện văn, quyển II- Nxb Nguyễn Hiến Lê, Sài Gòn 1957, trang 25-29. Nxb Văn hóa thông tin tái bản năm 1998

Các Bài viết khác