NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

TIẾNG QUẠT NAN ĐÊM HÈ

( 04-11-2014 - 05:05 AM ) - Lượt xem: 528

Trong ký ức của tôi về những đêm hè nóng thê thiết chỉ có tiếng quạt nan của bà tôi đều đều nhè nhẹ tạo ra một làn gió thoang thoảng khiến tôi có thể ngủ thiếp đi lúc nào không biết, rồi bất chợt tỉnh dậy, tôi lại vẫn nghe thấy tiếng quạt của bà tôi...

     Mùa hè Hà Nội có lối nóng oi , nóng hầm hập như nung nấu  mà gió chạy trốn đi đâu mất cả , trẻ con hay chạy nhảy vã mồ hôi, mặt mũi tóc tai đỏ bừng nhễ nhại. Đêm nằm đặt mình xuống chiếc sập là thấy lưng áo ướt đẫm. Thủa nhỏ chúng tôi thường cùng ngủ chung trên một chiếc sập gụ. Nói "chúng tôi" tức là gồm nhiều đứa trẻ cùng là cháu nội cháu ngoại của Bà. Thường là bốn, năm , sáu, bảy, tám, chín, mười...đứa đều có thể cùng ngủ ngon lành trên "cái đệm cả gối dài"(*) đó.

  Trong ký ức của tôi về những đêm hè nóng thê thiết chỉ có tiếng quạt nan của bà tôi đều đều nhè nhẹ tạo ra một làn gió thoang thoảng khiến tôi có thể ngủ thiếp đi lúc nào không biết, rồi bất chợt tỉnh dậy, tôi lại vẫn nghe thấy tiếng quạt của bà tôi..."Sao bà không ngủ à?"

 " Bà để cháu quạt cho nào!".

  Nhưng cứ hễ mỗi lần tôi tranh lấy quạt thay bà thì cả đàn cháu nhao nhao dậy tức thì...í ới ngay , nóng, nóng quá. Hóa ra tôi quạt rất vụng, có khi đánh cả vào... anh, chị, em bên cạnh...thế là một cuộc xô đảy bấu chí nhau xảy ra...Khi tình hình nhốn nháo các cháu không chịu ngủ bà tôi thường kể chuyện...

  Bà tôi không biết chữ ( quốc ngữ), thế mà kinh Phật và cả Truyện Kiều gồm 3254 câu lục bát bà tôi thuộc làu làu. Không chỉ đọc Kiều, kể chuyện Kiều mà bà tôi còn giảng giải y như muốn truyền lại tất cả những nỗi niềm tâm sự của bà với thân phận cô Kiều, nào là cảnh đi chơi xuân gặp Kim Trọng, nào là cảnh tai họa giáng xuống gia đình, nào là gặp Mã Giám Sinh, Tú Bà...Câu thơ nào cũng rung động tâm hồn thơ bé của tôi, mặc dù tôi hiểu lơ mơ vô cùng...

   Cho đến mãi mãi về sau tôi vẫn nhớ trong tiếng muỗi bay vo ve, trong xa xa âm thanh phố phường chuỗi nhạc ve sầu nổi lên khi trầm khi bổng là tiếng bà tôi kể Kiều nghe đau đớn đến tận ruột gan...Đó là đoạn Thúy Kiều trao duyên cho em:

"Cạy em , em có chịu lời

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa..."

Cứ mỗi lần kể đến đó, bà tôi lại lần lần túi áo cánh lấy ra cái khăn nhỏ thấm thấm nước mắt...Ôi chao tâm sự của người thiếu nữ phải thốt lên trước khi xa nhà dấn thân vào gió bụi trầm luân lại được bà tôi diễn tả thấu tình đến sâu xa...đến  huyền ảo mê hồn...

" Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.

Trông ra ngọn cỏ lá cây,

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về..."

 Trong tiếng kể Kiều khi trầm khi bổng của Bà, đàn cháu nhỏ phần nhiều đã ngủ say , riêng tôi có lẽ đã có phận văn bút về sau nên vẫn thức chong chong chăm chú nghe đến tận lúc cao trào nhất:

"Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!

Thôi thôi! Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!"...

Kể đến đây, xúc động quá, bà tôi không đọc thơ tiếp được nữa, chỉ thều thào nói:

" Thế là... đến lúc ấy cô Kiều... ngất đi!"

  Nghe thế, tôi ngồi nhỏm dậy, rồi giả vờ ngã lăn ra sập, miệng hỏi : " Có phải như thế này không hả bà?"

  Bà tôi phì cười, cười chảy cả nước mắt...Bà ôm lấy tôi,thế là tôi được nằm cạnh bà và ngủ say lúc nào không biết.

       Bà không chỉ kể chuyện buồn mà Bà còn hay kể chuyện vui. Chuyện vui nhất là chuyện Trạng: Trạng Quỳnh, Trạng Lợn, Trạng Vật, Trạng Cờ...Tôi nhớ nhất là chuyện Trạng tiếp Sứ Tầu.

 Câu chuyện thế này:

"Hôm ấy Sứ Tầu sang ta, Vua cử Trạng ra tiếp . Sứ Tầu bèn ra câu đố:

"Đánh ba tiếng trống vẽ xong một con vật".

Vua nghe thế cả sợ, bèn ghé tai hỏi nhỏ Trạng :" Làm thế nào bây giờ".

Trạng tủm tỉm cười đáp khẽ: " Bệ hạ cứ để Trạng lo".

Thế rồi Trạng mời Sứ Tầu làm trước. Đúng là sau ba tiếng trống, Sứ Tầu vẽ một nét xong một con vật ( không nhớ là con voi hay con chuột).

Đến lượt Trạng..."

Bà kể đến đây bèn dừng lại, cả đàn cháu há hốc miệng chờ đợi hồi hộp.Bà kể thong thả:

"Đánh tiếng trống thứ nhất, Trạng chấm cả mười ngón tay vào nghiên mực.

 Đánh tiếng trống thứ hai, Trạng lấy cả mười ngón tay vẽ vào tờ giấy trắng lớn.

Đánh tiếng trống thứ ba, Sứ Tầu hỏi : "Cái gì đấy?"

Trạng đáp: "Đấy là Mười con giun!"

  

 

UI, ui, ui...Ha...ha ...ha... Cả đàn cháu cười hả hê thích thú và lăn ra ngủ trong làn gió từ chiếc quạt nan của Bà.

Bà tôi còn kể nhiều nhiều truyện lắm có vui có buồn, có thanh và có tục có hết...  Nhưng câu chuyện của bà kể từ thủa ấu thơ đã mãi mãi đi theo tôi, như món bánh đúc ngô , món mắm tép, món rau muống luộc...đã nuôi tôi lớn lên, rồi ra đi và trở thành một con người như hôm nay.

----------------------------------

(*) " Anh em đệm cả gối dài" Đại Nam quốc sử diễn ca- Lê Ngô Cát.

 Đoạn nói về đời nhà Trần, anh em trong hoàng tộc Vương triều Trần khi họp mặt thường ngủ chung trên một chiếc gường có gối dài.

Nhà văn LÊ PHƯƠNG LIÊN

Các Bài viết khác