NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

NƯỚC CHẢY DƯỚI CHÂN CẦU - Chương 2 (phần 2)

( 06-12-2013 - 08:11 PM ) - Lượt xem: 715

Bừng sáng lên như ánh thái dương Toàn nhân dân hát ca vui mừng Mừng vì có Đảng Lao động Việt Nam Đảng tranh đấu quyết chí không ngừng Dìu giai cấp dắt giống nòi vùng đứng lên!(…)

  2. Bước ngoặt

 

Khi cuộc sống của gia đình ông Đổng cứ chậm chạp và bình lặng trôi đi ở rừng núi chiến khu, thì trong nước và nước ngoài đã diễn ra những sự kiện làm biến đổi dòng chảy của lịch sử.

 Sau chiến dịch Việt Bắc, thực dân Pháp hiểu rằng không thể nhanh chóng loại trừ được chính quyền Việt Minh chỉ bằng một vài cuộc hành binh. Vì vậy, họ quyết định thành lập một chính phủ Quốc gia Việt Nam do cựu hoàng Bảo Đại làm quốc trưởng, với quân đội của nó cùng quân Pháp chiến đấu chống Việt Minh. Trong khi đó, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn đơn độc giữ vững cuộc  kháng chiến trường kỳ, gian khổ và tự lực cánh sinh vì chưa được một cường quốc nào trên thế giới công nhận.

Tình thế đã thay đổi mau lẹ từ mùa thu năm 1949, khi cuộc nội chiến ở Trung Quốc kết thúc với việc thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa do Đảng Cộng Sản lãnh đạo, đuổi Trung Hoa Dân Quốc của Quốc Dân Đảng khỏi lục địa chạy ra đảo Đài Loan. Từ đây, Việt Nam đã tiếp giáp với nước Trung Hoa mới của Đảng Cộng Sản. Trước tình hình mới đang mở ra những triển vọng tốt đẹp cho cuộc kháng chiến của dân tộc, đầu năm 1950 Bác Hồ  đã tiến hành một chuyến công du bí mật sang Trung Quốc gặp Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Mao Trạch Đông, rồi cùng với ông này đi thăm Liên Xô để tiếp kiến lãnh tụ Stalin của Liên bang Xô viết. Nội dung các cuộc hội đàm giữa Hồ Chủ tịch với Mao Chủ tịch và với Đại Nguyên soái Stalin như thế nào không được công bố. Các vị lãnh tụ đã cam kết với nhau những gì cũng không ai được biết. Nhưng kết quả của chuyến công du này đã nhanh chóng được thể hiện rõ: nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lần lượt được Trung Quốc (ngày 16-1), Liên Xô (30-1) rồi đến các nước khác trong phe xã hội chủ nghĩa chính thức công nhận.

Từ đây, VNDCCH trở thành một thành viên của phe xã hội chủ nghĩa, và cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta mặc  nhiên được coi là một bộ phận trong cuộc “chiến tranh lạnh” giữa phe ta với phe tư bản chủ nghĩa do Mỹ đứng đầu. Sự viện trợ trực tiếp và nhanh chóng của Trung Quốc đã giúp quân đội ta lớn mạnh thành những đại đoàn chủ lực, chuẩn bị tổng phản công địch. Các cố vấn quân sự Trung Quốc được cử sang giúp ta chỉ huy các chiến dịch, rồi các chuyên gia về cải cách ruộng đất của nước bạn cũng sang giúp ta tiến hành cuộc cải cách này. Ở phía đối phương, các chính phủ Mỹ, Anh và nhiều nước khác lập tức công nhận Quốc gia Việt Nam của Quốc trưởng Bảo Đại (tháng 2-1950); đồng thời Hoa Kỳ viện trợ ồ ạt cho Pháp và quốc gia đó chống Việt Minh.                                                                                                                                                                                                                                                                                                             

Giữa lúc đất nước đang chuyển mình thì gia đình ông Đổng cũng có một sự kiện quan trọng: cậu con trai thứ hai của ông bà ra đời ngày 9-2 năm đó (nhằm ngày Ông Táo lên chầu trời 23 tháng Chạp năm Kỷ Sửu). Khác hẳn với lần đẻ ra tôi, lần  sinh nở này của má tôi diễn ra đúng với thời gian đã tính trước và được thực hiện rất dễ dàng với một cô đỡ chuyên nghiệp và sự trợ giúp của bà Thường. Khi lọt lòng mẹ, thằng em tôi nhỏ như một con mèo, nhưng khóc rất to chứng tỏ nó khá khỏe mạnh. Má tôi bảo rằng em tôi hết sức may mắn, vì nó được sinh ra vào cuối năm Kỷ Sửu cầm tinh trâu-con thú lớn nhất trong 12 con giáp, nhưng lại vào tháng Chạp cũng là tháng trâu, nên con trâu được “bọc” con trâu thành ra vừa khít! Nhờ sự may mắn đó, cuộc đời em tôi sẽ rất hanh thông, hầu như không gặp trắc trở! Ba tôi đặt cho nó cái tên rất hợp thời: Lê Quốc Hùng.

Thu-Đông 1950, quân ta mở chiến dịch Biên giới quét sạch quân Pháp ra khỏi biên giới Việt-Trung, nối liền căn cứ địa Việt Bắc với nước bạn Trung Hoa anh em, và sau đó là cả phe Xã hội Chủ nghĩa vĩ đại. Khắp chiến khu reo mừng chiến thắng và mọi người tin rằng cuộc tổng phản công đã bắt đầu. Thực dân Pháp vội vàng đưa danh tướng De Lattre de Tassigny sang Đông Dương làm Tổng chỉ huy quân đội viễn chinh, thiết lập tuyến phòng thủ bằng hệ thống boong ke và vành đai trắng để ngăn chặn Việt Minh đánh vào đồng bằng Bắc Bộ. Chiến sự có vẻ vẫn kéo dài, cơ quan Bộ một lần nữa lại chuyển vào rừng sâu Tuyên Quang và gia đình ba má tôi lại ở trong nhà sàn cùng chủ nhà là người thiểu số. Tại nơi ở mới trong rừng, ba má tôi nuôi thêm một cậu thiếu niên tên là Lương, con một viên chức có hoàn cảnh khó khăn vì quá đông con.

Mùa xuân năm 1951, Đảng Cộng Sản Đông Dương họp Đại hội lần thứ Hai tại Việt Bắc. Trong hội trường đại hội, chân dung các lãnh tụ phong trào cộng sản thế giới là Các Mác, Ăng Ghen, Lê Nin, Xít Ta Lin và Mao Trạch Đông được treo trang trọng phía trên chân dung Hồ Chủ tịch. Các đại biểu tham dự đại hội đều là các đảng viên kỳ cựu được lựa chọn kỹ càng. Khi ấy, ba tôi là bí thư chi bộ của Bộ Lao động nhưng cũng chưa đủ tiêu chuẩn tham dự. Đại hội đã khẳng định đảng ra công khai để lãnh đạo nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, bằng cách tuyên bố thành lập đảng với một tên mới là Đảng Lao Động Việt Nam. Chẳng hiểu do đâu và từ lúc nào mà tôi đã thuộc lòng và nhớ mãi mấy câu thơ này:

 

Hôm nay mùng ba tháng ba

Là ngày kỷ niệm đảng ta ra đời

Con ơi mẹ dặn mấy lời

Công ơn của Đảng con thời chớ quên.(…)

 

Rất rõ ràng, một nhà thơ nào đó đã sáng tác bài này để tuyên truyền trong nhân dân về sự ra đời vào ngày 3-3-1951 của Đảng Lao Động Việt Nam gắn liền với công ơn của Đảng mà nhân dân cần phải ghi nhớ. Bài viết theo thể lục bát tựa như ca dao thật bình dân và dễ nhớ, khiến cho mọi người nhập tâm một cách tự nhiên mà