NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

TRANG VĂN CLB
Tôi đang phân vân chưa hiểu anh Phi chế tạo bơm này bằng cách nào, thì anh Minh ghé vào tai tôi thì thầm: “Đừng nghe nó nói. Áp suất ống bơm chỉ tập trung vào một chỗ, nếu dùng hai vòi thì phải chia đôi áp suất, bơm thế quái nào đươc!”. Anh Minh nói đúng! Do vậy, tôi hiểu vì sao anh Phi lại phải dặn chúng tôi “đừng tỏ vẻ ngạc nhiên gì cả” khi nghe mình nói.
Chiến tranh mà! Biết thế nào mà tính trước được. Con nghĩ chỉ khổ những người đàn bà, con gái như bu, như bà Thiều, như con, như chị Hiền, thậm chí cả chị Liên ở phía bên kia, trong Sài Gòn nữa.
(Ký ức của một người Sài Gòn về ngày 30-04-1975)
Mọi người chạy lại thì tim Thiệp đã ngừng đập. Chuyện của Thiệp là thế. Con xin thành thật nói lại với bà. Xin bà hãy thương anh Thiệp. Anh ấy là một người rất tốt, một người hùng của chúng con! Anh ấy đã làm cho cuộc hành quân ấy phải hoãn lại.
Chị giết con tôi! Nhưng thôi chuyện đó ta tính sau. Bây giờ tôi muốn nói với chị điều này. Tôi nghi ngờ cái chết của con tôi lắm, đọc những dòng chữ kia và nghe những chuyện chị đã kể, tôi hiểu lòng nó. Nó không thể nào chết nhục nhã như thế được. Không thể nào! Hẳn các người đã giấu tôi điều gì. Đúng là các người giấu tôi. Trời ơi, Thiệp ơi….
Nhưng rồi trưa hôm ấy, do nhớ các cháu quá, cậu đã đóng cửa tiệm rồi lội bộ về nhà. Ai ngờ vừa mới đi được vài bước thì xe quân cảnh ập đến. Thế là chúng bắt cậu đi luôn. Hu…hu…
Bà Thơi không còn trông mong vào những điều đó nữa và sự trông đợi bây giờ lại được chuyển sang hướng khác. Bà bắt đầu kín đáo mong đợi những lá thư từ những vùng đất xa lạ với bà, tức là từ Sài Gòn, từ người cháu gái của bà, cô Trần Thị Liên. Quả nhiên nỗi trông đợi ấy của bà đã không uổng.
Thìn nói cũng có lý. Nhưng đấy mới là cái lý bề ngoài. Còn cái sự thật bên trong nữa chứ. Chuyện Thiệp đang sống ở nhà con Liên là đúng hay sai? Nói lại chuyện này là đúng hay sai?
Cháy nhà, lộ mặt quan đầu/ Tài hèn, đức mọn, phao câu to đùng./ Phen này ắt bị vặt lông/ Treo gương cho những thằng ngông làm càn.
Cái đài ấy bậy bạ và hiểm độc lắm. Bà nhớ lại lời Hiền. Thế thì chẳng lẽ bà cứ đứng yên như người chịu trói để cái bậy bạ, cái hiểm độc ấy cứ hằng ngày giày vò bà, gây tác oai tác quái vào cuộc sống vốn bình yên của gia đình bà?
Nhiều lần con mắt bà vô tình chạm phải tấm bằng “Tổ quốc ghi công” lồng trong khung kính đặt trân trọng trên bàn thờ, và ở góc trái, tươi rói tấm ảnh nửa người của Thiệp. Nếu như trước kia nhìn vào đó, lòng bà nổi lên một niềm kiêu hãnh thầm kín rồi tiếp theo là nỗi nhớ thương thì giờ đây lại là sự tủi hổ, một nỗi giận hờn, chua chát.
Toàn vừa móc trong túi áo ra một phong bì đã nhàu nát, nhòe nhoẹt. Bà Thơi hồi hộp nhìn theo mấy ngón tay chuối mắn của ông Toàn, chậm chạp, vụng về lấy lá thư ra. “Lạy giời nó không phải là điều ấy…”.
« 1 2 3 4 5 »