NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

MỖI SỐ MỘT CHÂN DUNG » Phê bình và bình luận
Sự nghiệp văn chương của Lan Khai thực ra chỉ gói trọn trong khoảng thời gian của nền văn học 15 năm trước Cách mạng – giai đoạn phát triển mạnh mẽ nhưng phức tạp với các dòng văn học giao thoa và tương tác, đấu tranh với nhau.
Đã có nhiều ý kiến bàn luận về Nguyễn Tuân và cái đẹp [5, tr 179 – 185, tr 219 – 226]. Nhà văn lớn Nguyễn Tuân được mệnh danh là “Người săn tìm cái đẹp” (Nguyễn Thành), hoặc “Người đi tìm cái đẹp, cái thật” (Nguyễn Đình Thi) [5]. Các nhà thơ lớn, nhà văn lớn thường có hẳn một hệ thống quan niệm thẩm mỹ, mang nét độc đáo. Vì vậy, để thấu đáo trong dư luận văn đàn, có thể và cần bàn về mỹ học của Nguyễn Tuân. Nói cách khác, cần xem xét kỹ về chủ thể thẩm mỹ với các phạm trù biểu hiện và đối tượng thẩm mỹ với đặc tính và các phạm trù của nó trong sáng tác của Nguyễn Tuân.
Truyện thiếu nhi Nguyễn Quang Thân đã góp phần giáo dục thẩm mĩ cho trẻ. Đọc truyện của ông, các em sẽ có những cảm xúc hướng thiện.
Được mời dạy chuyên đề về Phương pháp giúp trẻ làm quen với tác phẩm văn học, tôi chợt nhận ra rằng mảng thơ thiếu nhi đầy sức sống, trong sáng và vui tươi của Huy Cận rất phù hợp với trẻ.
Nhà thơ Huy Cận đã vắng bóng trong Ngày thơ Việt Nam 7 năm rồi, tuy vẫn thường gặp tên tuổi ông trên thi đàn. Cả nước nói chung, làng thơ Việt Nam nói riêng, luôn quý trọng ông không chỉ việc ông là cây đa cây đề thơ mới, thơ hiện đại mà còn nhớ ông ở con người giản dị nhưng không ít giai thoại dí dỏm về ông.
Huy Cận là nhà thơ đồng nghĩa với nhà sáng tạo ngôn từ nghệ thuật. Ông luôn miệt mài, đam mê tìm tòi, đổi mới như một động lực mãnh liệt suốt một đời. Ông còn sáng tạo đường thơ độc đáo để đi vào con đường lớn của thơ ca, sáng tạo trên từng vần điệu, con chữ như nét chạm khắc nghệ thuật.
“Cái Đẹp cứu rỗi con người” (Fyodor Mikhailovich Dostoevsky – “Thằng ngốc”, 1868),
Dường như những chất nhựa huyền bí từng nuôi dưỡng tác phẩm của ông được ông khai thác ngay tại chỗ và nó đã cạn kiệt khi ông rời khỏi mảnh đất quê hương “Không sao viết được, Nikolai Nikolaevich ạ, hoặc viết ra với nỗi cơ cực vô cùng. Có chuyện gì vậy – tôi không thể hiểu nổi.
Dostoevsky yêu con người bằng một tình yêu chưa từng thấy trong văn học thế giới trước ông. Một tình yêu thường trực, tha thiết, nồng cháy, đồng nhất với sự tôn thờ. Nhưng tình yêu ấy lại không hề dẫn đến lí tưởng hóa con người, đến việc nhắm mắt làm lơ trước sự bất toàn, tội lỗi của con người.
“Nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy truyền cho hòn đá này hoá thành bánh đi!” Nhưng Đức Jesus đáp lại: “Đã có lời chép rằng, người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh”. Kinh Thánh Tân Ước (Lc 4, 3-4)
Những khám phá thẩm mĩ của Dostoevsky không phải bắt nguồn từ sự quan sát lạnh lùng, hờ hững trước cuộc sống mà nảy sinh từ cội nguồn của cảm hứng sáng tạo, từ khát vọng cháy bỏng muốn tìm hiểu thế giới, tìm hiểu con người, tìm hiểu Chúa…, cả đến “những chi tiết vụn vặt của cuộc sống đang chảy trôi”
Như mọi nhà hiện thực khác, Dostoevsky luôn vươn tới sự tái tạo chân thực cuộc sống. Những chi tiết hiện thực, những cảm xúc sống động luôn quý giá đối với nhà văn. Và cũng như mọi nhà văn lớn, ông nhìn thấy bản chất chủ nghĩa hiện thực là ở sự điển hình hóa, khái quát hóa các sự kiện.
« 1 2 3 4 5 »