NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

MỖI SỐ MỘT CHÂN DUNG » Phê bình và bình luận
Bên cạnh việc truyền tải ngưỡng vọng hạnh phúc của con người, các tác phẩm của Jules Vern, đặc biệt là “Hai vạn dặm dưới đáy biển” còn chạm đến khát vọng sâu kín nhất của con người: sự thèm khát những điều mới mẻ, khao khát mạo hiểm dấn thân vào những cuộc phiêu lưu, trí tò mò không bao giờ thỏa về thế giới, về vũ trụ - Khao khát bứt phá khỏi mọi giới hạn của con người - khao khát tự do!
Tác phẩm đầu tiên đưa tôi đến gần Jules vào năm tôi hai mươi tuổi đó là Hai vạn dặm dưới đáy biển - một trong những chuyến phiêu lưu kì thú, mở ra những tầm tri thức mới về khoa học cũng như về thế giới đại dương. Đọc Hai vạn dặm dưới đáy biển lần đầu, người ta như bị cuốn vào những mơ mộng nguyên sơ của một đứa trẻ trước những điều kì lạ, bí ẩn và mê hoặc trong một thế giới khác tận sâu trong lòng đại dương mà con người chưa thể khám phá hết
Dịch giả Lê Anh tên thật là Đỗ Ca Sơn, ông dịch tác phẩm “Hai vạn dặm dưới biển” của Jules Verne từ đầu những năm 1970s và NXB Kim Đồng đã in và phát hành đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1975. Để chuẩn bị cho buổi tọa đàm về nhà văn Jeles Verne, BBT đã có buổi phỏng vấn ông về tác phẩm này. Dưới đây là toàn văn bài phỏng vấn.
Trong đời, đã bao lần Hồ Chí Minh ngắm trăng, xem hoa, đón nhận hình ảnh. ánh sáng cũng như sắc diện, hương thơm từ trăng, hoa? Có những hoàn cảnh bình thường và cả không bình thường, thậm chí là éo le – bận việc quân hoặc ở trong tù... Tuy nhiên, tất cả cảnh và tình ấy đều được in dấu sâu đậm trên những vần thơ bộc lộ một tâm hồn tinh diệu của nhà thơ – chiến sĩ Hồ Chí Minh.
Tài năng của Jules Verne - nhà văn khoa học viễn tưởng là ở chỗ ông đã thành công mà không cần phải dùng đến những thủ pháp gay cấn (như cuộc xâm lược của người ngoài hành tinh) để đưa bạn đọc vào thế giới kỳ lạ của tương lai.
Cách đây tròn 50 năm, Tạp chí VĂN số 29 tháng 5/1964 ra số Tưởng niệm Lê Văn Trương phát hành tại Sài-Gòn đã đăng bài “Đôi nét về Lê Văn Trương” của nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Trung. Năm nay nhân 50 năm ngày mất của nhà văn Lê Văn Trương, BBT xin đăng lại coi như một nén nhang thắp cho ông.
Cách đây tròn 50 năm, vào 10 giờ sáng Chủ nhật 26/4/1964, Trung Tâm Văn Bút Việt Nam (Miền Nam) đã tổ chức tại trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ Sài-gòn một buổi nói chuyện để TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN LÊ VĂN TRƯƠNG. Tạp chí VĂN số 29 tháng 5/1964 phát hành tại Sài-Gòn đã đăng bài nói chuyện của diễn giả Nguyễn Ngu Í. Năm nay nhân 50 năm ngày mất của nhà văn Lê Văn Trương, BBT xin trích đăng lại coi như một nén nhang thắp cho ông.
Nếu còn sống, nhà văn của những người cùng khổ đã tròn 95 tuổi. Ông ra đi vì đột quỵ trong khi đang làm lại chuồng lợn nhà mình. Sự ra đi trong cùng khổ, sự ra đi gắn bó với những nhân vật chịu nhiều đày ải của xã hội mà ông thương xót trên từng trang văn. Tháng 11 này, học trò, bạn văn và con gái thứ của ông – chị Nhã Nam quây tụ cùng CLB Người yêu sách Nguyễn Huy Tưởng giữa trời Nam để tưởng nhớ một người thầy, một bạn văn, một người cha thương lắm những kiếp người bé mọn.
Dù thiên nhiên hay con người, cũng vẫn một ánh sáng nồng cháy yêu thương ấy từ tâm hồn gắn bó si mê của Xuân Diệu – con người đã tự ví mình như một sợi “dây đa quấn quýt cả mình xuân” cuộc sống. Có thể nói nhà thơ chưa sống ngày nào trong tuổi già, cuộc đời cũng như tiếng thơ Xuân Diệu luôn đượm hương thơm và chất xanh của một niềm “xuân không mùa” tuyệt diệu.
Nhà thơ Xuân Diệu xứng danh là ông hoàng của thơ tình Việt Nam, bởi, Xuân Diệu có những khối tình khát liệt, bỏng cháy… với cuộc đời và với con người. Tình yêu chảy tràn trong trái tim mới mẻ, chảy tràn trong những vần thơ rạo rực yêu thương. Trước Cách Mạng tháng Tám, những bạn đọc, nhất là những người trẻ tuổi hầu như đều biết thi phẩm Thơ thơ (1938) và Gửi hương cho gió(1945) của ông.
Có một câu hỏi lớn như nỗi day dứt nơi Xuân Diệu, nhất là ở thời dấn thân bước vào đường thơ cách mạng: “Làm thế nào một thi sĩ trước Cách mạng chưa có chủ nghĩa Mác – Lênin trong sáng tác của mình không chết (nói về mặt thi sĩ), không chuyển ngành, không bỏ thơ dù để sang một nghệ thuật khác mà lại trở thành một thi sĩ trong Cách mạng, của Cách mạng”. Câu hỏi đó đã hàm chứa câu trả lời: Cách mạng.
Từ khi về làm biên tập thơ ở Nhà xuất bản Tác phẩm mới, nhất là khi tham gia vào Hội đồng Thơ do ông làm chủ tịch, tôi mới được gần và hiểu Xuân Diệu nhiều hơn. Thực ra, Xuân Diệu là người rất ân cần, chi chút, hiền hậu.
« 9 10 11 12 13 »