NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

GIAI THOẠI VỀ SHOVOKHOV

( 19-12-2016 - 06:41 PM ) - Lượt xem: 112

Cuộc họp bắt đầu. Mọi người đều ngồi, còn Stalin thì đi đi lại lại và nói về những vụ đốt nhà cũng như các hiện tượng hỗn loạn ở vùng sông Đông. Theo cách nói đó thì hóa ra là cả Sholokhov cũng bị liên đới.

Bên bờ vực thẳm

Nhận được mật báo về việc mình sắp sửa bị bắt, Sholokhov vội vã lên thủ đô. Nhận phòng ở khách sạn Moskva xong, ông đã gửi ngay tới Stalin bức thư viết về  việc người ta muốn bắt ông, nhưng ông không phạm tội gì, và những nhà lãnh đạo khác ở Rostov đã bị bắt cũng đều vô tội cả. Sholokhov còn gọi điện thoại tới tổ thư ký của Stalin…

Rất nhanh sau đó, Sholokhov nhận được điện thoại gọi vào Điện Kremli. Khi nhà văn tỏ ý ngạc nhiên là làm sao mà họ lại biết được chỗ ông đang tá túc ở Moskva thì họ đáp, họ có thể tìm thấy bất cứ ai mà họ muốn…

Bức thư của Sholokhov được mang ra thảo luận trong cuộc họp của Bộ Chính trị. Một ngày trước đó Sholokhov đã tới gặp Fadeyev (lãnh đạo Hội Nhà văn Liên Xô) nhờ nói giúp cho mấy lời. Thế nhưng Fadeyev đã từ chối…

Cuộc họp bắt đầu. Mọi người đều ngồi, còn Stalin thì đi đi lại lại và nói về những vụ đốt nhà cũng như các hiện tượng hỗn loạn ở vùng sông Đông. Theo cách nói đó thì hóa ra là cả Sholokhov cũng bị liên đới.

Nhà văn nhìn lãnh tụ không rời mắt để cố gắng đoán trước số phận của mình.

Cuối cùng, Stalin kết luận:

- Con người với đôi mắt như thế kia thì không thể là kẻ thù của chúng ta được. Đồng chí Sholokhov, làm sao mà đồng chí lại nghĩ rằng đảng có thể bỏ mặc đồng chí bị hại được nhỉ?

Sholokhov được thoát hiểm và còn được trọng đãi. Các nhà lãnh đạo ở Rostov cũng được thả khỏi nhà tù. Trong quá trình điều tra, họ được minh oan và thậm chí còn được nhận các cương vị công tác mới ở Moskva. Tuy nhiên, theo yêu cầu của nhà văn, họ lại được đưa về vùng sông Đông làm việc. 

Bản thân Fadeyev về sau rất ân hận và không tha thứ cho bản thân mình về chuyện đã không giúp Sholokhov.

Đảng có “mắt xanh”
Dù trên cương vị chính trị gia có thể bị đánh giá theo những góc độ khác nhau, nhưng lãnh tụ Xôviết Yosif Stalin luôn được biết tới như một người có tâm và tầm trong các vấn đề văn hóa. Và ông đã ra tay giúp Sholokhov trong giai đoạn khó khăn của nhà văn. Về sau, Sholokhov kể:
“Tại tòa soạn tạp chí “Tháng 10” người ta dừng in tập tiếp theo của “Sông Đông êm đềm”. Họ ngại những tin đồn. Làm gì bây giờ? Tôi cứ loạn cả lên, chẳng biết nhờ ai giúp... Đành phải mang bản thảo đến Maxim Gorky. Sau một thời gian có điện thoại: “Ngày này ngày kia tới. Sẽ có đồng chí Stalin. Đấy mới là người quyết định số phận của anh. Sẽ nói chuyện trong bữa ăn trưa”. Tôi rất sợ rằng đồng chí Y. Stalin không thích những nhân vật mà tôi cho là có lỗi trong việc chống culắc. Mà chính từ chuyện đó đã bắt đầu bộ tiểu thuyết.
Đúng hẹn, tôi tới nhà Gorky... Tất cả cùng ngồi. Gorky im lặng là chính, hút thuốc mù mịt... Stalin ra câu hỏi cho tôi: “Tại sao lại viết về viên tướng Kornilov mềm như vậy?”. Tôi trả lời, hình ảnh và hành động của viên tướng Kornilov được tôi miêu tả không nương tay, nhưng thực sự tôi đã dựng nên nhân vật này như một người đã được giáo dục bởi đạo đức danh dự và dũng cảm của một sĩ quan. Ông ta đã chạy khỏi trại tù binh. Ông ta đã yêu Tổ quốc... Stalin kêu lên: “Sao, thế là danh dự? Ông ta chống lại nhân dân! Một rừng giá treo cổ và một biển máu!”. Tôi phải nói rằng, lập luận này đã thuyết phục tôi. Về sau tôi đã điều chỉnh theo hướng đó”.
Sholokhov kể tiếp: “Stalin ra câu hỏi mới: “Lấy ở đâu ra việc thái quá của Bộ Chính trị sông Đông của Đảng và ủy ban Cách mạng?” (Đây chính là chủ đề chống địa chủ culắc). Tôi đáp, mọi việc đã được viết ra rất trung thực theo tài liệu lưu trữ. Nhưng các nhà làm sử đã tránh đi những sự việc này và đã kể chuyện Nội chiến không giống như sự thật cuộc đời... Cuối cuộc gặp, Stalin chậm rãi nói: “Một số người cho rằng bộ tiểu thuyết này sẽ làm vui những kẻ thù của chúng ta, bọn Bạch vệ đang sống lưu vong ở nước ngoài...”. Rồi ông hỏi tôi và Gorky: “Hai đồng chí nói gì về chuyện này?”. Gorky trả lời: “Bọn chúng thì ngay cả những cái tốt đẹp, hay ho nhất cũng có thể bóp méo đi mà chống lại chính quyền Xôviết”. Tôi cũng đáp: “Đối với bọn Bạch vệ thì ít có điều tốt trong tiểu thuyết này. Chẳng gì thì tôi cũng đã miêu tả sự thất bại hoàn toàn của chúng ở vùng sông Đông và Kuban”. Khi ấy, Stalin mới nói: “Đúng, tôi đồng ý. Việc miêu tả các sự kiện trong tập ba của “Sông Đông êm đềm” hữu ích cho chúng ta, cho cách mạng”. Rồi ông hứa là sách sẽ được in...
Lãnh tụ Stalin đã xử sự đúng như một người quân tử. Với kẻ thù, dù ta có làm gì thì bọn chúng cũng có thể “bới lông tìm vết”. Còn với những người có thiện chí, dù không hẳn đứng về phía ta, nếu ta có cách diễn giải tài hoa như Sholokhov đã làm thì họ cuối cùng sẽ hiểu đúng ta. Việc “Sông Đông êm đềm” được trao giải thưởng Nobel về văn học năm 1965 há chẳng phải là minh chứng cho nhận xét này sao?!
Yêu nhau, yêu cả đường đi lối về.
Lãnh tụ Stalin luôn trân trọng Sholokhov, đến mức gần như “nuông” ông. Theo các giai thoại văn chương Xôviết, khi Sholokhov giữ cương vị chủ đạo ở Hội Nhà văn Liên Xô, ông hay cùng bạn đồng nghiệp Alexandr Fadeyev (tác giả của “Đội cận vệ thanh niên” lừng danh viết về cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại) “chén anh, chén chú”. Thậm chí, có hôm được Stalin mời tới nói chuyện, Sholokhov vẫn chưa hả hết mùi rượu. Những kẻ xấu bụng tưởng như thế thì Sholokhov sẽ bị nhà lãnh đạo tối cao, vốn rất chỉn chu trong thủ tục hành chính, quở mắng. Thế nhưng, Stalin đã có cách hành xử khác. Một lần, gặp Sholokhov, Stalin cười cười hỏi:
- Thế nào, đồng chí nhà văn, một tuần đồng chí cùng đồng chí Fadeyev uống rượu mấy ngày?

Sholokhov chẳng biết đáp thế nào bèn cười trừ. Và lãnh tụ Stalin bảo cô thư ký:

- Cô ghi lại đi! Quyết định của Bộ Chính trị. Mỗi tuần đồng chí Sholokhov và đồng chí Fadeyev chỉ uống rượu từ thứ hai tới thứ năm thôi, còn lại ngày thứ sáu phải làm việc! Đừng như bây giờ, bảy ngày rượu say cả bảy!

Nói đoạn, ông dứ dứ ngón tay về phía văn hào. Cả hai bật cười sảng khoái...

Cũng theo các giai thoại, có một năm, vào đúng ngày sinh nhật của mình, Sholokhov mời bạn bè thân thiết nhất tới một nhà hàng ở Moskva uống rượu. Bất thình lình, người phục vụ tới nói nhỏ với ông:

- Thưa ông, ông có điện thoại từ Điện Kremli!

Sholokhov cầm lấy ống nghe. Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy uy vũ:

- Thế nào, bạn mình có việc vui mà lại quên mình rồi hả?!

- Dạ, thưa... Tôi... – Sholokhov định biện bạch.

- Không có tôi gì cả, tôi đang chờ anh đây. Cho tôi uống mừng sinh nhật anh với. Xe đang chờ ở ngoài cửa đấy!

Sholokhov bước ra ngoài. Quả nhiên, một chiếc xe sang trọng đang chờ ngoài cửa. Hóa ra là, Stalin nghe ai đó nói tới lễ sinh nhật của  Sholokhov nên đã quyết định là kiểu gì thì ông cũng đích thân mừng thọ nhà văn lớn. Trọng kẻ sĩ không bao giờ là việc vô ích đối với các chính trị gia!

Đàng hoàng tới cùng

Năm 1984, Sholokhov đang trong giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư. Đang ở trong bệnh viện tốt nhất của Moskva, ông đã yêu cầu đưa ông về làng cũ. Một chuyến máy bay đặc biệt đã chở ông tới thôn Vioshki. Tại đấy, ông lại được sinh hoạt như chưa từng bị đau ốm gì. Sáng đọc báo, ban ngày ký đủ thứ giấy tờ của một đại biểu Xôviết tối cao… Rồi ông còn đọc cả sách nữa... Nhưng cũng có lúc căn bệnh ung thư lại trỗi dậy hành hạ ông. Tuy nhiên, ông không cho phép các bác sĩ tiêm thuốc moócphin giảm đau. Ông chỉ cần mỗi lúc căn bệnh hành hạ thì vợ ông tới đặt tay lên trán ông thôi – có cảm giác như mọi cơn đau đều biến mất.

Ông thù hận nỗi bất lực ngày càng xâm chiếm mình. Nhưng ông vẫn không ngừng hút thuốc. Và thỉnh thoảng ông lại sực nhớ tới một việc gì đó mà mình có nghĩa vụ phải làm. Lúc thì là lời hứa tặng cho thư viện một xóm nào đó cuốn “Sông Đông êm đềm” có kèm theo chữ ký. Lúc thì là thời hạn phải nộp Đảng phí. Lúc thì là chuyện in bộ tuyển tập mới các tác phẩm chọn lọc... Đêm 21-2-1984, ở ngay chính nhà mình, Sholokhov đã trút hơi thở cuối cùng, trong căn phòng ngủ ở tầng hai. Đồng hồ lúc đó chỉ 4 giờ 40 phút…  

Sưu tầm trên internet

Các Bài viết khác