NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

MỖI SỐ MỘT CHÂN DUNG
Là một nhà văn tuổi cao, nhưng Nguyễn Quang Thân vẫn rất trẻ trung năng động trong tâm hồn nghệ sĩ và luôn sống hết mình với tình yêu
Tôi nghĩ, có phải anh khao khát tự do như một cánh chim bằng? Bầu trời thì vô tận.
Vẫn phong cách quen thuộc, vẫn quần Jeans, áo thun Ông nhanh nhẹn vào chỗ ngồi dành cho mình và thong thả mở laptop…sẵn sàng giao lưu.
Rồi nghề biên tập cũng cho tôi được gặp anh Thân sớm, để ấn tượng về con người anh còn “choáng ngợp” hơn, để hiểu rằng NGƯỜI ấy thì phải có VĂN ấy !
Ông biết “đãi cát lấy vàng”, biết trân trọng những giá trị tinh thần của người khác, và hơn thế nữa, có một tầm nhìn vượt thời gian và không gian đáng kính nể.
Được mời dạy chuyên đề về Phương pháp giúp trẻ làm quen với tác phẩm văn học, tôi chợt nhận ra rằng mảng thơ thiếu nhi đầy sức sống, trong sáng và vui tươi của Huy Cận rất phù hợp với trẻ.
Vì sao gọi ông là nhà thơ của biển ư? Vì ngoài Tràng Giang nổi tiếng, ông còn có bài thơ Đoàn thuyền đánh cá, nằm trong chương trình văn cấp 2 những năm về trước. Bài thơ này được mọi người yêu thơ gọi là khúc tráng ca về lao động, được viết năm 1958 nhân chuyến đi thực tế của tác giả ở Hồng Gai, đã in trong tập Trời mỗi ngày lại sáng (1958).
Nhà thơ Huy Cận đã vắng bóng trong Ngày thơ Việt Nam 7 năm rồi, tuy vẫn thường gặp tên tuổi ông trên thi đàn. Cả nước nói chung, làng thơ Việt Nam nói riêng, luôn quý trọng ông không chỉ việc ông là cây đa cây đề thơ mới, thơ hiện đại mà còn nhớ ông ở con người giản dị nhưng không ít giai thoại dí dỏm về ông.
Huy Cận là nhà thơ đồng nghĩa với nhà sáng tạo ngôn từ nghệ thuật. Ông luôn miệt mài, đam mê tìm tòi, đổi mới như một động lực mãnh liệt suốt một đời. Ông còn sáng tạo đường thơ độc đáo để đi vào con đường lớn của thơ ca, sáng tạo trên từng vần điệu, con chữ như nét chạm khắc nghệ thuật.
“Cái Đẹp cứu rỗi con người” (Fyodor Mikhailovich Dostoevsky – “Thằng ngốc”, 1868),
Dường như những chất nhựa huyền bí từng nuôi dưỡng tác phẩm của ông được ông khai thác ngay tại chỗ và nó đã cạn kiệt khi ông rời khỏi mảnh đất quê hương “Không sao viết được, Nikolai Nikolaevich ạ, hoặc viết ra với nỗi cơ cực vô cùng. Có chuyện gì vậy – tôi không thể hiểu nổi.
Dostoevsky yêu con người bằng một tình yêu chưa từng thấy trong văn học thế giới trước ông. Một tình yêu thường trực, tha thiết, nồng cháy, đồng nhất với sự tôn thờ. Nhưng tình yêu ấy lại không hề dẫn đến lí tưởng hóa con người, đến việc nhắm mắt làm lơ trước sự bất toàn, tội lỗi của con người.
« 1 2 3 4 5 »