NGUYỄN HUY TƯỞNG CÒN VỚI THỜI GIAN
VẤN ĐỀ VÀ SỰ KIỆN
HỒ SƠ BÁO CHÍ
GÓC TƯ LIỆU
Hỗ trợ khách hàng
0909 210 761
Hỗ Trợ Online
Mr. Cường

0909 210 761

Thông tin liên hệ
Điện thoại: 0909 210 761
Email: phamthecuong@yahoo.com.vn
VIDEO CLIP
Liên kết website
Thống kê truy cập

CHƯA THẤY QUAN TÀI CHƯA ĐỔ LỆ

( 08-09-2013 - 11:59 AM ) - Lượt xem: 2272

Đó là một câu thành ngữ đặc sắc của người Trung Hoa. Ai cũng biết rằng trong một tang lễ, khách đến viếng chỉ khóc khi nhìn thấy chiếc quan tài của người quá cố. Nhưng câu này rất hay vì nó chỉ ra cách ứng xử thích đáng trong những vụ xung đột giữa những người hàng xóm hoặc các nước lân bang. Kẻ gây hấn sẽ luôn luôn lấn tới bằng mọi thủ đoạn và mưu chước khi y “chưa thấy quan tài ”, cho dù nạn nhân ra sức giãi bày điều hơn lẽ thiệt. Chỉ đến khi nạn nhân có một hành động nào đó khiến cho y phải “đổ lệ” mà tỉnh mắt ra, thì sự gây hấn mới chấm dứt. ..

 
Đó là một câu thành ngữ đặc sắc của người Trung Hoa. Ai cũng biết rằng trong một tang lễ, khách đến viếng chỉ khóc khi nhìn thấy chiếc quan tài của người quá cố. Nhưng câu này rất hay vì nó chỉ ra cách ứng xử thích đáng trong những vụ xung đột giữa những người hàng xóm hoặc các nước lân bang. Kẻ gây hấn sẽ luôn luôn lấn tới bằng mọi thủ đoạn và mưu chước khi y “chưa thấy quan tài ”, cho dù nạn nhân ra sức giãi bày điều hơn lẽ thiệt. Chỉ đến khi nạn nhân có một hành động nào đó khiến cho y phải “đổ lệ” mà tỉnh mắt ra, thì sự gây hấn mới chấm dứt.

Trong lịch sử cận đại,  khi các cường quốc công nghiệp Âu-Mỹ bành trướng thế lực ở Trung Quốc, triều đình nhà Thanh vẫn dương dương tự đắc coi mình là bá chủ thiên hạ, còn các nước “Tây dương” chỉ là bọn man di mọi rợ. Cho đến khi bị bọn man mọi ấy “tóm lấy đầu dúi luôn năm sáu cái thình thình” (theo cách miêu tả của đại văn hào Lỗ Tấn), thì Thanh triều mới bớt phần kiêu ngạo, nhưng vẫn tự an ủi rằng “ nó đánh mình thì khác gì nó đánh bố nó!” ( Lỗ Tấn gọi đó là “phép thắng lợi tinh thần” của người Trung Hoa).
 
Người Việt không có thành ngữ nào mang ý nghĩa tương tự như câu trên của người Tàu, nhưng ông cha ta hiểu rất rõ đặc tính của người láng giềng khổng lồ phương Bắc luôn tìm cách thôn tính nước ta. Vì thế, từ Ngô Quyền qua Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn, Lê Lợi cho đến Nguyễn Huệ đều đã cho bọn xâm lược “ thấy quan tài”, rồi sau đó mới cho chúng hưởng “phép thắng lợi tinh thần”.  Nhờ đó mà dân ta được sống yên ổn bên anh hàng xóm lắm mưu nhiều mẹo ấy. Mùa xuân năm 1979, khi Trung Quốc mới tiến hành cải cách mở cửa, giới cầm quyền nước này đã quyết định “dạy cho Việt Nam một bài  học” bằng cuộc tấn công của hơn nửa triệu quân. Quả nhiên bài học đã được dạy dỗ, chỉ có điều người dạy và người học đã đổi chỗ cho nhau khi những kẻ tấn công được “thấy quan tài”. Nhờ đó, quan hệ Việt-Trung trở lại bình thường dẫn tới mười sáu chữ vàng lấp lánh: “ Láng giềng hữu nghị-Hợp tác toàn diện- Ổn định lâu dài- Hướng đến tương lai”.
 
Nhưng có những bài học cực kỳ đơn giản mà người ta học mãi vẫn không thuộc, lại rất mau quên. Khi Trung Quốc vươn lên thành một nền kinh tế mới nổi, tham vọng bá chủ thiên hạ lại trỗi dậy trong giới cầm quyền. Họ tìm mọi cách gây hấn với Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác hòng nuốt trọn biển Đông bằng những âm mưu và hành động  thâm hiểm và ngang ngược, gây tổn hại rất nhiều về tinh thần và vật chất cho dân ta, vi phạm trắng trợn chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của Việt Nam. Người Việt Nam có đủ tài trí, nghị lực, kinh nghiệm và lòng dũng cảm để bảo vệ chủ quyền của mình. Nhưng chỉ khi nào những kẻ gây hấn được “thấy quan tài”, phải “đổ lệ” mà không kêu được, thì những âm mưu và hành động đó mới có thể chấm dứt.
 



Tác giả bài viết: QUỐC LÊ

Nguồn tin: Câu lạc bộ Người Yêu Sách Nguyễn Huy Tưởng

Các Bài viết khác